Thiên Nhai Hải Giác

Thiên Nhai Hải Giác
Sống thế nào để có thể mỉm cười với nhau, & sau khi xa nhau rồi cũng có thể mỉm cười một mình..

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2016

Heart Belt


Anh

Hôm qua em vừa được Luyến Nhân tặng 1 chiếc thắt lưng da thật. Da được cắt thành từng trái tim, nhuộm màu rồi xâu lại thành thắt lưng. Công phu như vậy nên giá khá cao đối với chiếc thắt lưng. Nó là chiếc thắt lưng đẹp nhất em từng có, nếu là trước đây có lẽ chỉ xuất hiện trong các giấc mơ của em mà thôi. Khi em viết những dòng này thì nó đang nằm trước mặt em, em đã ko ngừng ngắm nghía nó từ hôm qua đến giờ.

Luyến Nhân thương yêu em như vậy, vậy mà em còn trốn đến đây viết nhật ký cho anh, em là cô gái ko ngoan, phải ko anh?

Bộ phim Moonlight Drawn by Clouds đã hết, bộ Moon Lovers thì tuần này hoãn chiếu 1 tập, trong lúc chờ đợi, em nhảy qua xem thử bộ phim On The Way To The Airport (Chờ em nơi phi trường) và trong 2 ngày đã xem hết 10 tập. Thiệt tình là em càng lúc càng biến chất, giờ thì em cũng thích xem phim Hàn theo bộ giống như đa số phụ nữ nội trợ khác. Dĩ nhiên là em vẫn thích / vẫn mơ đạt được hình ảnh nữ thông dịch viên tiếng Nhật giỏi giang xinh đẹp trên đôi cao gót 10cm, nhưng em đã lựa chọn và chấp nhận con đường làm nội trợ, và em vẫn còn vui với nó. Nhưng lạc quan mà nói, nếu em muốn trở lại hình ảnh nữ thông dịch viên tiếng Nhật, có thể ko quá khó. Khoe với anh là hôm rồi thi xếp lớp, em cứ tưởng khả năng Nihongo của mình đã rất sa sút sau 2 năm ko dùng tới, nhưng bất ngờ thay, kết quả của em đạt đến trình độ trung cấp lận, có thể vào ngay lớp CT5, đó là 1 điều bất ngờ đáng tự hào với em đó anh. Em từng nói mà, Nihongo đã thấm vào máu của em, dù có bỏ cũng ko thể quên được.

Hiện nay em đang lo lắng về lịch học: em sẽ học buổi tối 357, giờ tan học là 9h lận, mà em còn tính đi xe đạp. Thứ ba & thứ năm thì em đi xe đạp, nhưng thứ bảy có lẽ phải dùng honda, để về nhanh ngủ sớm, hôm sau còn dậy 4h25 chuẩn bị đi lễ. Em lo lắng là em thân gái 1 mình đi ngoài đường lúc 9h tối, tuy giờ đó đường còn sáng, người còn đông, nhưng giao thông ở VN cứ điên cuồng thêm qua từng ngày, ngoài đường chẳng ai quan tâm đến ai, thấy tai nạn cũng ko dám giúp đỡ vì sợ bị đổ vạ… Anh à, nếu có thể thì anh hãy ở sát bên em (về mặt tâm linh thôi) và làm guardian angel để giúp em về nhà bình an vào buổi tối nha.

Dù sao, được trở lại trường Nihongo thì em vui rồi, được nói lại thứ ngôn ngữ mà em cho rằng thật hay ho & ngân vang, em vui & sẽ chăm chỉ học, như thể đang tận hưởng 1 món giải trí cao cấp lành mạnh. Anh à, anh hãy ở cạnh em, học chung với em, nhắc nhở em khi em xao nhãng, và che chở cho em nha.

Chúc chúng ta tối nay ngủ ngon.


(Anata no Umi-chan, 23-10-2016)

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2016

Viết cho Anh

Gửi người luôn thương yêu và dõi theo em,

Anh,

Thật ra em ko biết ‘người luôn thương yêu và dõi theo em’ là nam hay nữ, mấy tuổi, hiện đang ở đâu, khi nào mới được gặp nhau… nói chung là em ko biết gì cả, em chỉ gọi ‘anh’ theo cách mà em muốn gọi. Lẽ ra phải gọi là ‘Chị’, nhưng ko hiểu sao từ đó đến giờ, em nghĩ gọi Anh thì ấm áp hơn. Em có bị rối loạn nhân cách hay là ảo tưởng quá ko Anh? Nhưng, trên blog này, em sẽ không nói những gì không phải là sự thật. Em sẽ trung thực với chính mình. Những tư tưởng trung thực này của em có lẽ sẽ khiến người khác tổn thương ghê gớm, nhưng em rất cần 1 nơi để viết ra, vì nếu ko viết thì chính em sẽ tổn thương về mặt tâm lý.

Có những ngày, em có cảm giác rõ rệt là Anh đang ở gần em, nhưng những ngày đó thì rất ít. Còn lại, em luôn ko biết khi nào mình mới gặp được Anh, khi nào mới được sống bên cạnh Anh đến hết cuộc đời. Có lẽ là kiếp sau (nếu có), còn nếu ko có kiếp sau thì có lẽ Anh chỉ là giấc mơ lớn nhất và tốt đẹp nhất của em mà thôi. __ Nhưng em tin chắc, Anh sẽ cao hơn em, Anh sẽ có mái tóc dài, sẫm màu, gợi cảm, hút hồn, có đôi bàn tay ấm áp, có ánh mắt và nụ cười trong sáng đến nỗi em cũng ko bì kịp. Và em tin tuyệt đối là Anh chỉ yêu mình em mà thôi.

Trong vòng 1 tháng nay, em liên tục xem 4 bộ phim Hàn, là
__ Cinderella and Four Knights
__ Faith (Thần y)
__ Moonlight drawn by clouds (Mây họa ánh trăng)
__ Moon Lovers (Người tình ánh trăng)

Sau 1 thời gian cứ bị thức đến canh 3 để xem phim, em liên tục tự hỏi mình vì sao lại bị những bộ phim tình cảm ấy cuốn hút đến thế, thì hôm qua tình cờ em đã nghĩ ra câu trả lời: là vì những cảnh phim lãng mạn ấy khiến em có cảm giác vui vẻ. Theo kết luận của khoa học thì phim ảnh cũng khiến hormone oxytocin trong cơ thể tăng lên. Khi xem những cảnh phim lãng mạn, em vô thức đặt mình vào vai nữ chính, và em công nhận là mình khao khát nhận được tình cảm + sự quan tâm chăm sóc + che chở + an ủi + chung thủy của những nhân vật nam chính trong phim. Anh có thất vọng ko, khi rốt cuộc em vẫn là 1 nữ nhân tầm thường như thế đó, hơn 10 năm qua vẫn luôn khao khát gặp được Anh, người mà em tin tưởng là số phận đã dành cho em. Nhưng, lúc em 17 tuổi đã ko gặp được Anh, lúc em 27 tuổi vẫn chưa gặp được Anh, đến năm 37 thì em đã ko còn xuân sắc nữa. Tuy viết những dòng tình cảm đến Anh như thế này, em vẫn ko thể chối bỏ sự thật rằng em vĩnh viễn sẽ ko biết Anh là ai, mãi mãi sẽ ko nhận được tình yêu từ Anh, và sẽ chết đi như 1 phụ nữ già và xấu. Cách đây vài năm có lẽ em sẽ khóc rất dữ dội khi nghĩ đến những điều này, nhưng giờ thì em tỉnh queo hà, có điều em chẳng muốn mình trơ lì và vô cảm như thế này đâu. Em muốn mình vẫn tràn ngập hormone oestrogen như trước đây.

3 ngày qua em đã xem bộ phim Faith (Thần y). Tình cờ thấy mục giới thiệu phim (1 cột báo nhỏ xíu) trong tờ báo Phụ Nữ mà em lượm được, thấy tên Lee Min Ho, em mới online xem thử và bị cuốn hút luôn (như kiểu em bị Lee Jun Ki cuốn hút trong phim Moon Lovers). Anh đừng phiền lòng em nha, khi em toàn bị trai đẹp cuốn hút. Nếu nói theo quyển sách Why Men Want Sex and Women Need Love thì chắc em cũng giống 99% phụ nữ dị tính trên thế giới, luôn bị thu hút bởi vẻ ngoài khỏe mạnh bắt mắt của nam nhân. Kể ra thì em vẫn ko thoát khỏi quy luật sinh tồn của tự nhiên. Tuy nhiên, Anh cũng biết rồi đó, khi ra đường thì em luôn lờ đi những nam nhân, đặc biệt nếu dáng vẻ của họ khiến em càng muốn liếc nhìn thì em sẽ càng chống cự lại ý muốn đó của mình, và 130% là em luôn thành công trong việc khống chế bản thân mình. Thứ nhất, em muốn trung thành với người yêu hiện tại của em. Thứ hai, nhìn những nam nhân lạ để làm gì, khi họ chắc chắn ko phải người mà số mệnh dành riêng cho em.

Lò nướng đã được sửa nên em đã nướng được bánh chuối đó Anh. Bánh chuối em làm ngày càng ngon, nguyên 1 ổ bánh hình oval size lớn mà hết veo trong vòng 2 ngày. Từ những công thức ko đầy đủ tìm thấy trên mạng, em đã thêm thắt vào 1 ít nguyên liệu ‘tự nghĩ ra’, kết quả là làm được những ổ bánh chuối mà em phải tự công nhận là ngon! Uh nhỉ, nếu Anh có thể gặp em trong kiếp này, thì Anh sẽ được trải nghiệm tay nghề nấu nướng của em. Em muốn được làm nữ nhân của Anh, hằng ngày đi chợ nấu những món ngon cho Anh, làm việc nhà vì Anh (dĩ nhiên vẫn đòi Anh làm chung), tựa đầu vào vai Anh, ôm Anh từ sau lưng, vuốt nhẹ lên cánh tay và thầm trầm trồ vì sức mạnh của Anh, nghịch tóc Anh khi ngồi sau xe Anh, và yêu Anh bằng tất cả sinh mệnh của em. Nhưng mơ mộng vẫn là mơ mộng, em biết là ko được mà, phải ko Anh?

Hôm qua em đã có 1 cuộc gặp mặt quan trọng với 2 vị tiền bối. Sau 2 tiếng đồng hồ nói – nghe (chủ yếu là nghe), em ra về hoa cả mắt vì tập trung và căng thẳng, nhưng em vẫn có chút nhẹ nhõm vì đã nhận được những lời khuyên nặng ký, nhận được sự hứa giúp đỡ đáng tin cậy. Em thấy thật may mắn vì được quen những người như vậy. Nói riêng với Anh thôi nhe, em bây giờ được xem như thuyền trưởng của con tàu. Em ko thể dựa dẫm vào ai mà còn phải làm chỗ dựa cho người khác. Trước đây em vốn rất lo sợ chuyện đó, thậm chí thỉnh thoảng khóc ban đêm vì nó, nhưng ngày này qua ngày khác cứ nghiền ngẫm về nó, em trở nên chai lì rồi. Thuyền trưởng thì thuyền trưởng, chỗ dựa thì chỗ dựa, em cứ nương theo dòng đời trôi thôi. Đương nhiên là em muốn có Anh bên cạnh, nhưng nếu chưa có thì em vẫn phải tự mình lội tiếp, chứ chẳng lẽ buông tay để chìm giữa biển đời sao? Nhưng Anh ơi, nếu Anh có tồn tại thì hãy đến bên cạnh em sớm sớm nha.

Ngày mai sẽ là 1 ngày rất bận rộn với em, chắc là ở trong bếp từ sáng đến chiều. Để em kể sơ sơ cho Anh biết (em ko kể với ai khác vì nghe nó tầm thường quá): em sẽ nấu xôi / làm bếp / chiều làm 2 ổ bánh chuối to / chuẩn bị các món phụ kiện của xôi (xôi gà thập cẩm đó) / và còn 800 chuyện ko tên khác nữa. Em là cô gái của Anh, em tự tin về sự đảm đang và khả năng sắp xếp của mình, nhưng em khẳng định nếu có Anh cùng làm thì sẽ hạnh phúc hơn gấp 130 lần. Nhưng vì ko có Anh, nên em sẽ vừa làm vừa tưởng tượng đến Anh nhé.

Dù Anh đang ở bất cứ nơi nào trong vũ trụ này, em cũng chúc chúng ta tối nay ngủ ngon, xin Anh hãy xuất hiện trong giấc mơ của em, nha. Để chúc chúng ta ngủ ngon, em sẽ gõ lại lời bài hát My Romeo của Jessi mà em đang rất thích nghe dạo gần đây

Ơ kìa người lạ đi qua trái tim em, anh làm em không thể nào rời mắt khỏi anh
Lời anh thì thầm đã chạm đến trái tim em, em thích anh rồi đó
Anh thật tỏa sáng, định mệnh của đời em
Em biết chính anh là chàng trai của em mà
Chàng Romeo trong giấc mơ mỗi tối
Đây đúng là tình yêu em chờ đợi rồi
Anh có nghe thấy trái tim em đang thổn thức không?
Anh yêu quý, hãy đưa em đi, nhanh đến đây và đưa em đi nào
Anh yêu à, tối nay anh hãy nói với em rằng em phải chờ đợi điều gì nhé.
Ngày mà những giọt nước mắt lạnh lẽo kia ngừng rơi
Là ngày anh đã nằm trọn trong tay em rồi
Nơi nào có anh, đó chính là thiên đường
Hãy ở đây bên em mãi nhé, chàng trai
Anh chỉ dành cho em mà thôi
Sau 1 ngày mệt mỏi và kiệt sức
Em sẽ dùng đôi cánh anh trao để bay khỏi thế giới buồn tẻ này
Bằng sức mạnh ánh sáng sau cơn mưa
Anh chính là ngôi sao mang cho em may mắn
Cuối cùng em cũng kết thúc những ngày thở dài mệt mỏi
Thêm chút nữa, xin hãy lại gần em thêm chút nữa
Vì chỉ anh mới có thể mang tình yêu đến cho em thôi.
Em cần anh ở đây với em.
Chàng trai à, hãy đưa em đi, nhanh đến đây và đưa em theo cùng
Chàng trai à, tối nay anh hãy nói với em rằng em phải chờ đợi điều gì nhé.
Ngày mà những giọt nước mắt lạnh lẽo kia ngừng rơi
Là ngày anh đã chiếm trọn trái tim em rồi
Nơi nào có anh, đó chính là thiên đường
Hãy ở đây bên em, mãi mãi nhé anh
Đừng chỉ đến rồi lại đi
Hãy ở lại đó, nơi thiên đường mà em mơ ước
Giống như những ngôi sao đang khiêu vũ trên bầu trời đêm
Thì thầm với em những lời yêu thương ngọt ngào
Ngày mà những đóa hoa nở rộ trong trái tim em
Anh cũng đã ở đó, giống như giấc mơ vậy
Nơi đâu có anh, đó chính là thiên đường
Không ai có thể thay thế anh
Với em, anh là duy nhất, chàng trai à

Anh, xin hãy sớm đến bên em..

(Anata no Umi-chan, 20-10-2016)

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

Tân thảo am

Hôm nay 10-10-2016, ngày số đẹp để bắt đầu xây dựng góc nho nhỏ, mỗi khi cần thì mò đến Thiền định. Tính ra mình đã có 5 nơi để viết linh tinh, nhưng những nơi đó – chỗ thì ai cũng biết hết rồi, chỗ thì đối tượng có thể đọc lại ko phải là những đối tượng mình muốn, cho nên đành lập thêm 1 nơi khác vậy. Mình là Kim Ngưu, cung hoàng đạo vốn luôn tìm 1 ngôi nhà yên ổn, trong khi mình lại xây tận 5 “ngôi nhà”, mình thật tham lam nhỉ.

Chị ơi, em viết luôn để nếu Chị tình cờ phát hiện ra nơi này thì mong Chị đừng buồn em. Em rất mong xem Chị như guardian angel của em, muốn xem Chị như Tâm Linh Vũ Trụ, để em có thể thì thầm kể lể khóc lóc kêu gào với Chị về bất cứ vấn đề gì trong cuộc sống của em. Nhưng Chị còn có cuộc sống riêng của Chị, Chị còn có những lo lắng mà em ko thể san sẻ với Chị, nên em đành tự mình mở ra 1 chân trời góc biển mới, riêng cho chính mình. Nếu Chị lỡ phát hiện nơi này thì mong Chị hãy xem như chưa từng đọc qua, nha.

Mấy nay mình đang xem 1 lúc 2 bộ phim Hàn là Mây Họa Ánh Trăng và Người Tình Ánh Trăng. Cũng giống hàng triệu nữ nhân nhẹ dạ mê trai khác trên thế giới, mình cũng thích 2 nhân vật nam chính: Thế Tử và Tứ hoàng tử. Đặc biệt thích Tứ hoàng tử nhiều nhiều hơn, vì tạo hình nhân vật của anh ấy RẤT GIỐNG hình ảnh hoàng tử trong mơ của mình từ những năm còn nhỏ tuổi. Ngoài ra mình cũng vui vì anh ấy ngoài đời lớn hơn mình nhiều (dường như là hơn 8 tuổi), thích hợp để gọi bằng “anh”. Hôm trước xem Đạo Mộ Bút Ký, mình cũng thích Tỉnh Bách Nhiên, nhưng bạn này nhỏ hơn mình nên ko gọi bằng “anh” được.

Diễn viên đóng vai Tứ hoàng tử vốn là đệ nhất mỹ nam cổ trang của Hàn, mình dĩ nhiên là ko thoát khỏi sức hút của anh ấy, nhưng mình ko ngu ngốc như hồi 2009 nữa. Mải mê thích 1 diễn viên để làm gì, họ càng nổi tiếng, càng có nhiều cơ hội tiếp xúc và lựa chọn phụ nữ, họ sẽ càng xa tầm với của những đứa con gái bình thường như mình, đã vậy còn ở 2 quốc gia khác nhau. Mà giả sử đệ nhất mỹ nam cổ trang của Hàn có tình cờ biết đến mình, yêu thương và muốn cưới mình, thì cũng bất khả thi, vì mình ko thích trẻ con và tuyệt đối ko có ý định sinh con cho ai cả.

Bẵng đi 1 thời gian dài (4 năm), mình tưởng đã hoàn toàn mất cảm xúc – cảm giác đối với nam nhân, nhưng nay nhìn thấy hình tượng Tứ hoàng tử, mình chợt nhận ra / và phải thẳng thắn thừa nhận rằng những tiêu chí mình đặt ra cho Ideal Lover vốn chưa hề thay đổi. Mình chán ghét và tránh xa nam nhân vì những trải nghiệm quá khứ của mình khá tồi tệ, nhưng nếu gặp được chân mệnh ái nhân mang giới tính là nam, thì mình cho rằng / tin rằng mình vẫn sẽ rơi vào 1 tình yêu đắm đuối và đam mê thôi. Vậy rốt cuộc mình là đồng tính, dị tính hay là song tính???

Từ lúc thấy hình tượng Trương Khởi Linh trong Đạo Mộ Bút Ký, Thế Tử trong Mây Họa Ánh Trăng và Tứ hoàng tử trong Moon Lovers, mình chợt nảy sinh những cảm xúc không nên có. Đôi lúc mình khao khát có vòng tay mạnh mẽ ôm mình, có đôi mắt lóng lánh nhìn mình để mình phải cúi đầu, có bàn tay ấm áp để mình có thể nâng lên và hôn, có tấm lưng thẳng tắp vững chãi để mình ôm từ phía sau và dụi dụi đầu vào… nhưng, những khao khát này đơn thuần thuộc về thể lý. Mình cũng tự hỏi nếu ném mình vào chùa, ngày ngày ăn chay, làm việc phúc đức, thì mình có thanh tâm quả dục được ko nhỉ, hay là những khao khát bị kiềm nén sẽ càng bùng cháy dữ dội mỗi khi có cơ hội? Những khao khát tình cảm cũng đi đôi với khao khát về tính dục như thế, vậy làm sao mình biết tình cảm đó có trong sáng và chân thực hay ko?

Tuổi này của mình, người ta đã làm mẹ của 2;3 đứa trẻ, đã lên đến chức cao trong chỗ làm, tài khoản ngân hàng cũng có nhiều con số 0000 rồi, riêng mình vẫn là 1 nữ tử có tuổi không có tên, vô danh tiểu tốt. Nếu tìm 1 cô gái để kết hôn cũng giống như bỏ tiền đầu tư vào 1 thương vụ, thì mình là 1 khoản đầu tư ko hề khôn ngoan, cho nên, đâu có ai đầu tư vào mình đâu.

Nhưng mà, mình nhất định sẽ ko vì tuổi tác, ko vì người khác ép buộc, ko vì định kiến xã hội mà xoắn lên lo tìm chồng. Nếu đã nói là 1 mối quan hệ bình đẳng, chàng làm được những gì cho mình thì mình cũng phải làm được những gì cho chàng, mà hiện nay xét thấy mình chẳng dâng tặng ai được điều gì cả, nên cứ an yên mà sống nốt kiếp này đi hah.

Khi viết ở nơi trú ẩn yên tĩnh này, mình sẽ ko che giấu cảm xúc, sẽ nói hết những gì muốn nói, cho nên mình sẽ nói thêm điều này: Bạn K.L trên FB mình vừa đổi cả avatar và cover picture. New avatar của bạn ấy là 1 tấm ảnh hoàn hảo về bố cục, màu sắc, nhân vật… Khi mình nhìn thấy thì đã có 120 người like, nên mình lẳng lặng đi ra, ngắm chưa đến 5 giây. Mình từng say nắng bạn ấy 1 cách điên rồ, đến mức mình cảm thấy chuyện say nắng đó có thể gây nguy hiểm cho mối quan hệ giữa mình và Chị, nhưng rốt cuộc mọi thứ đã bình thản trôi qua. Bạn K.L ngày càng giống transgender, nhìn ko có chút nữ tính nào cả, có lẽ nghi ngờ trước đây của mình đã là sự thật, nhưng bạn ấy có là gì cũng ko liên quan đến mình nữa. Thậm chí mình từng cắn răng unfriend bạn ấy, nhưng khi bạn ấy phát hiện và add lại thì mình đồng ý trong vòng 1 giây, nhưng sau đó lại tăm tia muốn unfriend nữa nhưng chưa động thủ. Tại sao mình chưa động thủ?

Lâu lâu có dịp nói hết ra thế này, thật là thoải mái quá. Tương lai của mình mờ mịt lắm, chẳng biết có ai nắm tay cùng đi hay ko, nhưng dù thế nào đi nữa thì mình cũng sẽ cố gắng ngoan, ko dối trá, ko đa tình, và tiếp tục hứa với lòng sẽ ko cho phép ai khiến mình khóc nữa.

(Cáo non, 10-10-2016)