Thiên Nhai Hải Giác

Thiên Nhai Hải Giác
Sống thế nào để có thể mỉm cười với nhau, & sau khi xa nhau rồi cũng có thể mỉm cười một mình..

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2016

Heart Belt


Anh

Hôm qua em vừa được Luyến Nhân tặng 1 chiếc thắt lưng da thật. Da được cắt thành từng trái tim, nhuộm màu rồi xâu lại thành thắt lưng. Công phu như vậy nên giá khá cao đối với chiếc thắt lưng. Nó là chiếc thắt lưng đẹp nhất em từng có, nếu là trước đây có lẽ chỉ xuất hiện trong các giấc mơ của em mà thôi. Khi em viết những dòng này thì nó đang nằm trước mặt em, em đã ko ngừng ngắm nghía nó từ hôm qua đến giờ.

Luyến Nhân thương yêu em như vậy, vậy mà em còn trốn đến đây viết nhật ký cho anh, em là cô gái ko ngoan, phải ko anh?

Bộ phim Moonlight Drawn by Clouds đã hết, bộ Moon Lovers thì tuần này hoãn chiếu 1 tập, trong lúc chờ đợi, em nhảy qua xem thử bộ phim On The Way To The Airport (Chờ em nơi phi trường) và trong 2 ngày đã xem hết 10 tập. Thiệt tình là em càng lúc càng biến chất, giờ thì em cũng thích xem phim Hàn theo bộ giống như đa số phụ nữ nội trợ khác. Dĩ nhiên là em vẫn thích / vẫn mơ đạt được hình ảnh nữ thông dịch viên tiếng Nhật giỏi giang xinh đẹp trên đôi cao gót 10cm, nhưng em đã lựa chọn và chấp nhận con đường làm nội trợ, và em vẫn còn vui với nó. Nhưng lạc quan mà nói, nếu em muốn trở lại hình ảnh nữ thông dịch viên tiếng Nhật, có thể ko quá khó. Khoe với anh là hôm rồi thi xếp lớp, em cứ tưởng khả năng Nihongo của mình đã rất sa sút sau 2 năm ko dùng tới, nhưng bất ngờ thay, kết quả của em đạt đến trình độ trung cấp lận, có thể vào ngay lớp CT5, đó là 1 điều bất ngờ đáng tự hào với em đó anh. Em từng nói mà, Nihongo đã thấm vào máu của em, dù có bỏ cũng ko thể quên được.

Hiện nay em đang lo lắng về lịch học: em sẽ học buổi tối 357, giờ tan học là 9h lận, mà em còn tính đi xe đạp. Thứ ba & thứ năm thì em đi xe đạp, nhưng thứ bảy có lẽ phải dùng honda, để về nhanh ngủ sớm, hôm sau còn dậy 4h25 chuẩn bị đi lễ. Em lo lắng là em thân gái 1 mình đi ngoài đường lúc 9h tối, tuy giờ đó đường còn sáng, người còn đông, nhưng giao thông ở VN cứ điên cuồng thêm qua từng ngày, ngoài đường chẳng ai quan tâm đến ai, thấy tai nạn cũng ko dám giúp đỡ vì sợ bị đổ vạ… Anh à, nếu có thể thì anh hãy ở sát bên em (về mặt tâm linh thôi) và làm guardian angel để giúp em về nhà bình an vào buổi tối nha.

Dù sao, được trở lại trường Nihongo thì em vui rồi, được nói lại thứ ngôn ngữ mà em cho rằng thật hay ho & ngân vang, em vui & sẽ chăm chỉ học, như thể đang tận hưởng 1 món giải trí cao cấp lành mạnh. Anh à, anh hãy ở cạnh em, học chung với em, nhắc nhở em khi em xao nhãng, và che chở cho em nha.

Chúc chúng ta tối nay ngủ ngon.


(Anata no Umi-chan, 23-10-2016)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét