Thiên Nhai Hải Giác

Thiên Nhai Hải Giác
Sống thế nào để có thể mỉm cười với nhau, & sau khi xa nhau rồi cũng có thể mỉm cười một mình..

Thứ Tư, 16 tháng 11, 2016

Princess & the pea & the Prince

Như đã nói trong các bài viết trước, mình đã đi học lại Nihongo từ khoảng 1 tháng nay. Hệ PC ko học ở trường chính mà học ở Minh Khai. Trường Minh Khai có 1 khu vườn rất rộng trong khuôn viên trường, trông thật ấn tượng. Mình thích những buổi chiều ko mưa, mình đi học sớm hơn nửa tiếng, ngồi ghế đá trong vườn trường MK và đọc quyển “Plato và con thú mỏ vịt bước vào quán bar”, hít mùi cây cỏ nồng nàn xung quanh. Thế nhưng mình chỉ còn được học ở MK trong khóa này, đến khóa sau thì ĐD hết hợp đồng thuê với MK, tất cả các lớp đều dời về trường chính, mình sẽ ko bao giờ còn cơ hội bước vào khu vườn tuyệt vời (hay nên gọi là “khu vườn ngôn từ” nhỉ) của MK nữa.

Bao nhiêu năm học Nihongo ở ĐD, mình chưa bao giờ tham gia thi để mừng 20/11, ko hiểu năm nay hứng thú + tự tin thế nào mà đăng ký thi Kanji, sáng nay lót tót ôm bút đi thi. Buổi thi có 3 vòng, loại từng vòng. Mình bị loại từ vòng đầu tiên vì chỉ viết được 45/100 chữ Kanji. Thật là đau lòng biết mấy! Lúc chấm chéo bài cho nhau, mình chấm cho 1 bạn đang học CT5 mà viết còn ít chữ hơn mình nữa, khiến mình thấy được an ủi tí chút! Lại lót tót ôm bút đi về, nhục nhã hết sức!

Có dịp đến HVH mới có dịp gặp lại 1 người mình từng thích. Chàng từng là nhân vật chính trong truyện ngắn của mình. Gặp lại chàng khiến mình hứng thú đến nỗi muốn post lại truyện đó ở đây, nhưng nghĩ tới nghĩ lui thì mình quyết định chỉ post links truyện thôi. Links này dẫn đến truyện từng được đăng trên blog kia của mình:

Giờ đọc lại vẫn cười từ đầu đến cuối, nhưng đôi lúc cũng cười giễu văn phong trẻ con của mình hồi cách đây 4 năm. Chỉ 4 năm thôi mà bao nhiêu điều đã đổi thay. Chàng Hoàng tử trong truyện này đã từng có lúc ko còn gây ra phản ứng hồi hộp nào đối với mình nữa, nhưng sáng nay tình cờ gặp lại, mình chợt nhớ lại tất cả những tình cảm nồng nhiệt đã dành cho chàng lúc trước, & đó là nguyên nhân mình đang ngồi gõ những dòng này.

Khi vào làm ở nơi đó, mình từng có suy nghĩ rất bánh bèo rằng “ôi thế là em được làm chung chỗ với Thầy rồi, có thể gặp Thầy thường xuyên rồi” – nhưng sau đó vài lần chứng kiến cách ăn mặc và tóc tai rất kỳ quái của chàng, lại biết thêm là bạn thân của mình rất yêu chàng, thì mình cố gắng dẹp bỏ lòng ái mộ đối với chàng. Nhưng hôm nay gặp lại, chàng trông thật sự phong độ, chẳng có vẻ quái quái như lúc trước, giọng nói chàng vẫn ấm mạnh như ngày nào. Trước giờ thi Kanji, nhìn ra cửa thoáng thấy bóng dáng chàng, mình vội vàng nhìn đi chỗ khác. Khi chàng đẩy cửa bước vào, đứng cách mình chỉ khoảng 1m, thậm chí mình cho phép bản thân tưởng tượng rằng chàng có nhìn mình vài lần, thì mình vẫn lơ chàng từ đầu đến cuối, haha. Lúc bị loại ngay vòng đầu tiên và ngậm ngùi xách balo đi ra, mình ko ngoái nhìn chàng lần nào. Trong mình tràn ngập sự đau lòng (vì làm bài ko được) & xấu hổ (vì chàng đã thấy). Mình đi xuống đại sảnh, gặp người quen nào cũng bắt họ nghe mình khen ngợi chàng hết lời! Công nhận, phản ứng hóa học của hormone trong người mình mạnh thật. Chỉ thoáng gặp lại người-thích-xưa-cũ thôi mà đã phấn chấn như thế! Tệ quá.

Chẳng biết chàng có còn chạy chiếc AirBlade trắng (như bạch mã Hoàng tử) hồi đó ko nhỉ. Chắc mình sẽ chẳng bao giờ biết. Khóa sau dù có về HVH học thì cũng vào buổi tối, có thể chàng đã về nhà, có thể chàng dạy lớp khác. Quãng thời gian ngắn ngủi mình từng học với chàng đã khiến ấn tượng về chàng đọng lại rõ rệt như thể khắc bằng acid, nhưng mình đã để lạc mất SĐT của chàng rồi, haha. Hình như ko phải lạc mất mà là cố tình lấy eraser bôi đi, vì có giữ cũng chẳng ích gì. Chàng và mình ở 2 thế giới song song. Mình ko phải nhà giàu, ko phải dân chơi, ko thuộc tầng lớp của chàng. Chàng là celebrity, mình là dân thường. Tất cả những gì mình từng (& có lẽ vẫn còn) mong ước là được ngồi sau xe AirBlade trắng của chàng và được chàng chở đi khắp TP, nghe chất giọng ấm mạnh của chàng vừa giễu cợt vừa hướng dẫn mình về Nihongo. Nhìn thẳng vào sự thật, có lẽ mong ước của mình là được đến gần chàng hơn 1 chút, hiểu chàng hơn 1 chút, nhưng mình đã biết dừng lại trước những điều bất khả. Cô Cám thì chẳng bao giờ được Hoàng Tử chú ý.

Mà, với thân phận của mình + những điều mình phải gánh vác, chẳng có chàng trai nào / chẳng có người nào có thể đem đến cho mình cảm giác yên lòng. Con người sinh ra và chết đi lúc nào cũng chỉ có 1 mình, dù có người yêu thương mình đến thiên trường địa cửu, thì người đó vẫn ko thể chung vai gánh vác với mình mọi khổ sở trong đời được. Cho nên, dù sau này mình về HVH học, thỉnh thoảng thoáng thấy bóng dáng chàng đi nữa, thì mọi chuyện cũng chỉ là hư vô thôi. Chà, có vẻ càng viết càng bi quan nhỉ, hehe.

Dù sao thì, mình đã nướng xong 1 mẻ cookies thật ngon, ngày mai mình sẽ đem đến ĐD, nhờ người khác trao cho chàng, giữ bí mật về mình. Cũng đã xếp thêm 1 origami Kawasaki rose kèm theo hũ bánh, thật sự là kokoro wo komeru luôn đó. Có thể chàng sẽ chẳng trân trọng món quà đó, chắc chắn chàng ko đủ thần thông để hiểu thấu tâm ý mình gửi gắm trong đó, nhưng chỉ cần chàng nhâm nhi 1 chiếc bánh và thấy ngon thì mình cũng thỏa lòng rồi.

Tuy tự xưng là asexual nhưng thỉnh thoảng phát hiện ra mình cũng romantic ghê gớm.


(Umichan, 16-11-2016)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét